Lại nữa rồi. Một cuối tuần nữa, một tranh cãi VAR nữa khiến người hâm mộ – và rõ ràng là cả các trọng tài – phải gãi đầu. Trận hòa 2-2 giữa Manchester United và Bournemouth vào thứ Bảy là một ví dụ điển hình về việc môn thể thao vua bị sa lầy vào những quyết định chủ quan và việc áp dụng không nhất quán. United, vốn đã chao đảo sau trận thua 4-3 trước Chelsea chỉ vài ngày trước đó, tưởng chừng đã có thể giành chiến thắng muộn, nhưng thay vào đó lại ra về với một trận hòa mà cảm giác như một thất bại.
Hãy cùng phân tích hai khoảnh khắc lớn. Đầu tiên, phút 76. Alejandro Garnacho, m���t cầu thủ năng nổ suốt trận đấu, đã đột phá vào vòng cấm Bournemouth. Cú sút chìm của anh chạm vào cánh tay dang rộng của Adam Smith. Tình huống rất sát, cánh tay của Smith ở bên cạnh người, nhưng chắc chắn đã chạm bóng. Trọng tài Tony Harrington cho trận đấu tiếp tục. Không có phạt đền. Không có sự can thiệp của VAR. Người hâm mộ United đồng loạt rên rỉ, và thành thật mà nói, ai có thể trách họ? Bóng rõ ràng đã đổi hướng sau khi chạm tay Smith. Đó không phải là "vị trí tự nhiên". Nếu đó không phải là một pha bóng chạm tay trong vòng cấm, thì cái gì mới là?
Sau đó là phút 87, và đây là lúc sự thất vọng thực sự bùng lên. Ryan Christie, cố gắng đón một đường chuyền, đã bị Willy Kambwala truy cản. Hậu vệ của United hầu như không chạm vào Christie, nếu có thì cũng rất nhẹ. Christie ngã xuống như thể bị một tay bắn tỉa bắn trúng. Harrington chỉ tay vào chấm phạt đền. Và đây là điều đáng nói: VAR *đã* can thiệp. Stuart Attwell tại Stockley Park đã yêu cầu Harrington xem lại màn hình. Sau một thời gian xem xét kỹ lưỡng, Harrington vẫn giữ nguyên quyết định ban đầu của mình. Dominic Solanke bước lên và sút tung lưới, mang về bàn gỡ hòa quan trọng cho Cherries.
Vấn đề là, pha quay chậm cho thấy sự tiếp xúc rất nhỏ. Rất nhỏ. Bạn có thể lập luận rằng Christie đã chủ động tạo ra một chút tiếp xúc đó. Việc trao một quả phạt đền cho tình huống đó, đặc biệt là sau khi từ chối một pha bóng rõ ràng hơn nhiều của United chỉ vài phút trước đó, giống như một cái tát vào mặt. Đây không chỉ là về kết quả của một trận đấu; đó là về sự xói mòn niềm tin vào hệ thống. Làm thế nào mà hai tình huống tương tự – hoặc trong trường hợp của United, rõ ràng hơn nhiều – lại được xử lý khác nhau trong cùng một hiệp đấu?
Thực tế: VAR được cho là mang lại sự rõ ràng và nhất quán. Thay vào đó, nó thường gây ra nhiều sự nhầm lẫn và tức giận hơn. Đây không chỉ là vấn đề của United; đó là vấn đề của toàn giải đấu. Hãy nhớ bàn thắng gây tranh cãi bị từ chối của Wolves trước West Ham hồi tháng 3, nơi các quan chức thừa nhận sai lầm sau trận đấu? Hay quả phạt đền của Newcastle trước PSG ở Champions League, cũng từ một pha bóng chạm tay đáng ngờ? Nó xảy ra quá thường xuyên. Các quan chức trong phòng VAR dường như hoạt động theo một bộ luật khác so với những người trên sân, và cả hai dường như không thống nhất từ tuần này sang tuần khác.
Nghe này, tôi hiểu. Các trọng tài có một công việc khó khăn. Nhưng khi công nghệ được thiết kế để giúp họ thực sự làm mọi thứ tồi tệ hơn, chúng ta có một vấn đề. Sự không nhất quán này chỉ làm tăng thêm những thuyết âm mưu và khiến các huấn luyện viên như Erik ten Hag, người rõ ràng đã rất tức giận trên đường biên, hoàn toàn bối rối. Điều này không tốt cho bóng đá.
Quan điểm của tôi? Tiêu chuẩn "lỗi rõ ràng và hiển nhiên" cho sự can thiệp của VAR cần được đánh giá lại nghiêm túc. Hoặc tốt hơn nữa, hãy trao cho trọng tài trên sân một màn hình duy nhất và để họ đưa ra quyết định nhanh chóng, cuối cùng mà không cần sự qua lại không ngừng từ phòng VAR. Hiện tại, đó là một mớ hỗn độn. Cho đến khi họ sắp xếp các hướng dẫn và áp dụng chúng một cách thống nhất, chúng ta sẽ tiếp tục chứng kiến những khoảnh khắc khó hiểu này.
Trong khi đó, United hiện đang đứng thứ bảy tại Premier League, kém Aston Villa 10 điểm ở vị trí thứ tư. Trận hòa tại Bournemouth có thể chính là dấu chấm hết cho hy vọng Champions League của họ.