Nghe này, Pep Guardiola có thể nói bất cứ điều gì ông ấy muốn về việc Carabao Cup không quan trọng đối với cuộc đua danh hiệu. Ông ấy giỏi điều đó, Pep. Người đàn ông này là bậc thầy của những cú đánh nhẹ nhàng, những pha giả vờ tâm lý. Nhưng khi Manchester City đánh bại Arsenal 3-0 tại Wembley vào ngày 25 tháng 2 năm 2018, nó không chỉ đơn thuần là thêm một danh hiệu nữa vào tủ danh hiệu đầy ắp của City. Đối với Arsenal, đó là một cú đấm vào bụng, chắc chắn rồi, nhưng đôi khi bạn cần bị đánh để tỉnh táo.
Vấn đề là, Arsenal đã ở trong tình trạng bấp bênh. Họ vừa bị Nottingham Forest loại khỏi FA Cup vào tháng 1, một cú sốc 4-2. Phong độ ở giải đấu của họ không ổn định, nói một cách nhẹ nhàng. Họ đã thua Swansea 2-1 chỉ vài tuần trước trận chung kết Wembley, và sẽ tiếp tục thua City 3-0 một lần nữa ở giải đấu vài ngày sau đó. Trận chung kết Carabao Cup không chỉ là một thất bại; đó là một sự phơi bày công khai, không thể phủ nhận về khoảng cách giữa họ và các đội dẫn đầu giải đấu. Petr Cech, thường là một tảng đá, trông run rẩy. Shkodran Mustafi, thì, anh ấy là Mustafi. Hàng tiền vệ, thường bị áp đảo, hoàn toàn bị Kevin De Bruyne và Fernandinho nhấn chìm. Đó là một tấm gương phản chiếu mọi thứ đang sai.
Đây là điều: đôi khi việc bị áp đảo hoàn toàn trong một trận chung kết, khi mọi người đang theo dõi, sẽ loại bỏ mọi ảo tưởng còn sót lại. Đối với một đội như Arsenal, khi đó dưới thời Arsène Wenger và đang bám víu vào một di sản đang phai nhạt, kiểu thất bại đó có thể là một điều cần thiết. Nó buộc phải nhìn thẳng vào gương. Bạn có thể viện cớ cho một trận thua ở giải đấu, đổ lỗi cho trọng tài, chỉ ra một pha bóng không may. Nhưng một trận thua 3-0 trong trận chung kết cúp? Không thể trốn tránh điều đó. Đó là lý do tại sao tôi thực sự nghĩ rằng, bất chấp những gì Pep nói, nó đã giúp họ tập trung lại. Không nhất thiết phải *giành* danh hiệu mùa giải đó – City đã bỏ xa các đối thủ, cuối cùng kết thúc với 100 điểm – mà là để đánh giá một cách trung thực vị trí của họ.
Và nó phải như vậy. Câu lạc bộ đang trong tình trạng bế tắc. Họ kết thúc mùa giải Premier League 2017-18 ở vị trí thứ sáu, vị trí thấp nhất của họ trong 23 năm. Họ kém City 37 điểm. Thất bại tại Wembley, trong một mùa giải mà họ cuối cùng sẽ chia tay Wenger, là một lời nhắc nhở khắc nghiệt rằng những cách làm cũ không còn hiệu quả nữa. Hành trình Europa League mùa giải đó, nơi họ lọt vào bán kết trước khi thua Atlético Madrid, giống như một sự phân tâm hơn là một dấu hiệu của sự tiến bộ thực sự. Đó là một hy vọng thoáng qua, chứ không phải là một sự tái thiết thực sự.
Thất bại ở Carabao Cup, sau đó, không phải là việc bỏ lỡ một danh hiệu nhỏ. Đó là một tín hiệu rõ ràng, không thể phủ nhận rằng câu lạc bộ cần một sự thay đổi cơ bản. Nó làm nổi bật những điểm yếu phòng ngự khiến họ để thủng lưới 51 bàn ở giải đấu mùa giải đó, nhiều nhất trong toàn bộ nhiệm kỳ của Wenger. Nó cho thấy sự thiếu vắng một tiền vệ phòng ngự thực thụ, và gánh nặng sáng tạo gần như hoàn toàn đặt lên Mesut Özil. Những bình luận của Pep là những trò chơi tâm lý cổ điển, cố gắng hạ thấp tác động tâm lý. Nhưng tôi cho rằng thất bại đó là một bước quan trọng, mặc dù đau đớn, để Arsenal cuối cùng thừa nhận những vấn đề sâu xa cần được giải quyết. Họ không giành được danh hiệu, nhưng nó đã tạo tiền đề cho cuộc đại tu cần thiết sau đó.
**Dự đoán táo bạo của tôi? Thất bại ở Carabao Cup, hơn bất kỳ kết quả nào khác trong mùa giải đó, đã đẩy nhanh sự ra đi của Arsène Wenger và mở đường cho việc câu lạc bộ cuối cùng được tái thiết dưới thời Mikel Arteta, nhiều năm sau đó.**