Nghe này, Pep Guardiola có thể nói tất cả những gì ông ấy muốn về việc Carabao Cup không quan trọng đối với cuộc đua danh hiệu. Ông ấy là một bậc thầy về trò chơi tâm lý, luôn lu��n như vậy. Nhưng bất cứ ai đã xem trận thua 3-1 tại Wembley vào ngày 25 tháng 2 đều biết chính xác điều đó đã gây ra những gì. Nó không chỉ mang lại cho City một danh hiệu nữa – danh hiệu đầu tiên của họ trong mùa giải 2017-18, nhân tiện – mà nó còn đấm thẳng vào mặt Arsenal.
Vấn đề là, Arsenal cần danh hiệu đó. Họ cần một cái gì đó hữu hình để thể hiện cho tất cả "sự tiến bộ" mà Arsene Wenger cứ nói đến. Thay vào đó, họ bị vượt trội. Bàn mở tỷ số của Sergio Agüero ở phút 18, một cú lốp bóng đơn giản qua David Ospina sau một cú sút xa từ Claudio Bravo, đã định hình trận đấu. Vincent Kompany sau đó đánh đầu từ một quả phạt góc ở phút 58, và David Silva kết thúc bằng một pha dứt điểm lâm sàng ở phút 65. Ba bàn thắng, ba cầu thủ ghi bàn khác nhau, và một màn trình diễn thể hiện "phẩm chất vô địch". Đối với Arsenal, đó chỉ là một lời nhắc nhở khác về khoảng cách giữa họ và các đội bóng hàng đầu Premier League.
**Câu hỏi về Wenger, một lần nữa**
Và đó là nơi sự tập trung lại xuất hiện. Arsenal đã có một chuỗi trận khá tốt ở giải đấu trước trận chung kết đó, thắng ba trong năm trận trước đó, bao gồm trận hủy diệt Everton 5-1 vào ngày 3 tháng 2. Nhưng sự ổn định của họ luôn là vấn đề. Thua City như vậy, trong một trận chung kết cúp không kém, buộc một đội phải nhìn vào bên trong. Nó buộc một phòng thay đồ phải đối mặt với những sự thật khó chịu. Wenger có còn là người dẫn dắt họ tiến lên không? Đó là một câu hỏi đã tồn tại trong nhiều năm, đặc biệt là sau khi kết thúc ở vị trí thứ 5 trong mùa giải 2016-17, bỏ lỡ Champions League lần đầu tiên sau hai thập kỷ.
Nói thật: các cầu thủ Arsenal là những người chuyên nghiệp. Họ biết khi nào họ bị đánh bại một cách công bằng. Họ thấy City ăn mừng, thấy sự dễ dàng mà các cầu thủ của Guardiola nâng cao chiếc cúp đó. Nếu điều đó không thổi bùng ngọn lửa trong bụng họ, nếu điều đó không khiến họ nỗ lực hơn cho từng điểm trong các trận đấu còn lại của giải đấu, thì họ có những vấn đề lớn hơn là chỉ một chiếc cúp bị mất. Hãy nhớ lại Liverpool sau khi thua chung kết Europa League 2016 trước Sevilla – Jurgen Klopp đã sử dụng nỗi đau đó để thúc đẩy họ tiến lên, và họ đã lọt vào Champions League ngay mùa giải tiếp theo.
**Một tia lửa, không phải một trở ngại**
Đây là quan điểm nóng bỏng của tôi: thất bại Carabao Cup này là điều tốt nhất có thể xảy ra với Arsenal trong phần còn lại của mùa giải. Nó loại bỏ bất kỳ sự tự mãn còn sót lại nào, bất kỳ cảm giác an toàn sai lầm nào mà họ có thể có từ một vài kết quả tốt. Nó nhắc nhở họ về tiêu chuẩn mà họ cần đạt được, và khoảng cách mà họ vẫn cần rút ngắn. Họ hiện đang đứng thứ sáu trên bảng xếp hạng Premier League với 45 điểm, kém top bốn mười điểm. Đó là một ngọn núi cần phải leo.
Nhưng hương vị của thất bại, đ���c biệt là trong một trận chung kết với một đối thủ trực tiếp, có thể là một động lực mạnh mẽ. Nó có thể là một chất xúc tác. Liệu nó có đủ để đẩy họ vào một vị trí trong top bốn không? Có lẽ là không. Nhưng nó sẽ đảm bảo rằng họ không chỉ trôi dạt trong phần còn lại của chiến dịch. Họ có một trận derby Bắc London quan trọng với Tottenham sắp tới vào ngày 2 tháng 3, và sau đó là trận đấu vòng 16 đội Europa League với AC Milan. Nếu họ nghiêm túc về việc cứu vãn mùa giải của mình, phản ứng bắt đầu ngay bây giờ.
Tôi dự đoán Arsenal sẽ có một chuỗi trận đáng ngạc nhiên ở Europa League, được thúc đẩy bởi sự sỉ nhục ở Wembley đó, tiến thẳng vào bán kết.