Bạn biết những gì bạn đã thấy tại Goodison Park vào Chủ nhật. Bạn đã thấy một đội Chelsea trông hoàn toàn lạc lối, lộn xộn và thẳng thắn mà nói, hơi đáng thương. Và bạn đã thấy một đội Everton, đang chiến đấu để trụ hạng mùa trước, hoàn toàn hủy diệt họ 3-0. Đây không phải là một pha bóng may mắn hay một quả phạt đền ngẫu nhiên. Đây là một trận thua đậm, với Beto lập cú đúp và Dwight McNeil ghi thêm một bàn nữa ở phút 90.
Nói thật: đội hình của Mauricio Pochettino trông giống như một bộ sưu tập các bộ phận đắt tiền không khớp với nhau. Enzo Fernández, một tiền vệ trị giá 106,8 triệu bảng, đã vô danh trong phần lớn thời gian. Raheem Sterling, từng là nỗi khiếp sợ ở cánh, trông như cái bóng của chính mình. Họ kiểm soát bóng 72%, theo Opta, và hoàn toàn không làm được gì với nó. Con số không. Đó không chỉ là dứt điểm kém; đó là một vấn đề chiến thuật sâu sắc. Họ chỉ có ba cú sút trúng đích trong cả trận, mặc dù kiểm soát bóng áp đảo.
**Sự xuất hiện của Beto và sự hỗn loạn của Chelsea**
Hãy nhìn xem, Beto cần một ngày như thế này. Anh ấy đã là một cầu thủ chăm chỉ kể từ khi đến từ Udinese với mức phí được báo cáo là 25 triệu bảng, nhưng các bàn thắng vẫn chưa thực sự đến. Trước Chủ nhật, bàn thắng cuối cùng của anh ấy ở Premier League là vào lưới Sheffield United từ ngày 2 tháng 9. Ghi hai bàn vào lưới một đội như Chelsea, ngay cả phiên bản Chelsea này, là một cú hích lớn về sự tự tin cho cầu thủ to lớn này. Anh ấy trở thành cầu thủ Everton đầu tiên ghi nhiều hơn một bàn trong một trận đấu mùa này, một thống kê nói lên tất cả về những khó khăn trước đây của họ trong việc ghi bàn. Bàn đầu tiên của anh ấy, một cú đánh đầu mạnh mẽ ở phút 54, đã tạo tiền đề. Bàn thứ hai của anh ấy, một pha đệm bóng cơ hội sau một tình huống lộn xộn trong vòng cấm, đã ấn định chiến thắng.
Vấn đề là, các vấn đề của Chelsea sâu sắc hơn nhiều so với một buổi chiều tồi tệ. Đây không chỉ là về việc họ bị loại khỏi Champions League vào đầu tuần; đây là về một câu lạc bộ đã chi hơn một tỷ đô la kể từ khi Todd Boehly tiếp quản và hoàn toàn không có gì để thể hiện. Họ đang đứng thứ 12 trên bảng xếp hạng, kém top 4 tới 18 điểm. Khoản đầu tư đơn giản là không chuyển thành hiệu suất trên sân. Cole Palmer đã là một điểm sáng, chắc chắn rồi, nhưng một cầu thủ không thể gánh vác toàn bộ gánh nặng này.
Và thành thật mà nói, Sean Dyche xứng đáng được khen ngợi rất nhiều. Ông ấy đã giúp Everton chơi với sự kiên cường và quyết tâm mà Frank Lampard đã thiếu. Họ phòng ngự dũng cảm, chỉ để Chelsea có ba cú sút trúng đích, và phản công mạnh mẽ. James Tarkowski và Jarrad Branthwaite đã chơi rất xuất sắc ở hàng thủ, thắng hết pha không chiến này đến pha không chiến khác. Goodison Park đã bùng nổ, và người hâm mộ đã tiếp thêm năng lượng đó. Đây không phải là một sự may mắn; đây là một kế hoạch được thực hiện tốt.
Đây là vấn đề: những khó khăn của Chelsea sẽ tiếp tục. Họ không có một bản sắc rõ ràng, và Pochettino dường như đã hết câu trả lời. Áp lực đối với ông ấy chắc hẳn là rất lớn, đặc biệt là sau trận thua 4-1 trước Newcastle vào cuối tuần trước. Tôi không thấy họ kết thúc mùa giải cao hơn vị trí thứ tám.
**Sự trở lại của Toffees**
Kết quả này đối với Everton là rất lớn. Nó giúp họ vươn lên vị trí thứ 10 trên bảng xếp hạng, một vị trí dường như không thể tưởng tượng được vài tuần trước khi họ bị trừ điểm. Dyche đã truyền một tinh thần chiến đấu vào đội hình này mà có thể cảm nhận được. Abdoulaye Doucouré, một bản hợp đồng ít được chú ý khác, đã có mặt khắp nơi ở hàng tiền vệ, giành bóng và dâng cao. Chiến thắng này không chỉ là ba điểm; đó là một tuyên bố. Nó cho thấy họ thuộc về giải đấu này, và họ có thể làm tổn thương các đội lớn.
Dự đoán táo bạo của tôi? Beto sẽ sử dụng màn trình diễn này làm bàn đạp. Anh ấy sẽ kết thúc mùa giải với ít nhất 12 bàn thắng ở Premier League, trở thành một người hùng được yêu mến ở Merseyside.